1. Thông tin

– Tên gọi: Nguyễn Tôn Cao

– Sinh khoảng thập niên XX, thế kỷ XV tại Lam Sơn, Thanh Hóa (nay là Việt Nam)

Chưa rõ năm mất tại Thăng Long, Đại Việt (nay là Tp. Hà Nội, Việt Nam)

– Giới tính: Nam

– Quốc tịch: Đại Việt

Dân tộc: Kinh

– Là chính trị gia thời Lê trong lịch sử Việt Nam

2. Gia đình

a) Thân thế

– Ông nộiNguyễn Hộibà nộiVũ Thị Hạch

– Ông ngoạiLê Minh

– Bố Nguyễn XímẹLê Thị Ngọc Lan

b) Con cái

– Con trai Nguyễn Thế Chương

3. Con người và tính cách

Nguyễn Tôn Cao rất ham học hỏi, trưởng thành trở thành một vị tướng quân giỏi cả võ lẫn văn, am hiểu tinh thông binh pháp.

4. Cuộc đời và sự nghiệp

Con thứ 8 trong gia đình có 24 anh chị em (Nguyễn Sư Hồi, Nguyễn Bá Sương, Nguyễn Nhật Huyền, Nguyễn Bá Kiệt, Nguyễn Kế Sài, Nguyễn Phùng Thời, Nguyễn Thúc Nga, Nguyễn Tôn Cao, Nguyễn Cảnh Thanh, Nguyễn Trọng Đạt, Nguyễn Phúc Xà, Nguyễn Hữu Lượng, Nguyễn Đông Dần, Nguyễn Nhân Thực, Nguyễn Văn Chinh, Nguyễn Duy Tân, Nguyễn Ngọc Hỷ, Nguyễn Ngọc Lệ, Nguyễn Ngọc Minh, Nguyễn Ngọc Thái, Nguyễn Ngọc Biên, Nguyễn Ngọc Liên, Nguyễn Ngọc Kính (Ngọc Quỳnh), Nguyễn Ngọc Bình).

Năm 1445 (thời Lê Nhân Tông) theo lệnh của nhà vua, ông cầm quân theo cha là Nguyễn Xí vào phía nam đánh Chiêm Thành, tiến hành lấn chiếm vùng đất phía Nam, mở rộng lãnh thổ Đại Việt.

Sau khi thắng trận trở về kinh thành Thăng Long, được Lê Nhân Tông sắc phong chức: Đô tổng binh sứ ty – Nhất cuộc chính giám xứ, giao cho ông 15.000 tinh binh lên cai quản vùng đất biên giới phía bắc là xứ Lạng Sơn. Là dòng dõi phiên thần do vua Lê ban trấn giữ biên giới phía bắc, được phép “cha truyền con nối”.

Sau một thời gian trấn thủ biên cương phía bắc, ông được triệu về kinh nhận chức quan mới, công việc trấn giữ xứ Lạng Sơn được truyền lại cho con trai là Nghị quận công Nguyễn Thế Chương.

4. Giải thưởng và tôn vinh

Tổng binh đầu tiên của Lạng Sơn thời nhà Lê

4. Tham khảo

– Internet

vi.wikipedia.org

– Ấn phẩm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *