1. Thông tin

– Tên là Công Tôn Hiên Viên (公孫軒轅).

Có dòng họ Công Tôn thị (公孫氏) và sống ở gò tên là Hiên Viên (軒轅)

– Còn gọi là Hoàng Đế (phồn thể: 黃帝, giản thể: 黄帝, bính âm: huángdì), hay Hiên Viên Hoàng Đế (軒轅黃帝). Chữ Hoàng (黃) đại diện cho sắc vàng, màu biểu tượng của hành Thổ, khác với chữ Hoàng (皇) trong danh xưng các quân chủ.

– Sinh năm 2717 TCN tại đất Thọ Khâu (nay thuộc tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc).

Mất năm 2599 TCN tại Trung Quốc.

– Là một trong Tam Hoàng hoặc Ngũ Đế

– Là một vị quân chủ huyền thoại, anh hùng văn hóa của văn minh Trung Hoa. Được coi là thủy tổ của người Hán.

2. Gia đình và hôn nhân

a) Thân thế

– Dòng họ Công Tôn thị (公孫氏). Cũng có thông tin ông chuyển vùng sinh sống đến ven sông Cơ Thủy nên lấy tên sông làm họ Cơ (姬).

– Thân phụ là Thiếu Điển

– Thân mẫu là Phù Bửu (附寶)

– Anh em cùng cha khác mẹ là Viêm Đế

b) Hôn nhân

– Vợ đầu tên là Luy Tổ, hay Loa Tổ (螺祖)

– Có thứ phi là Phong Luy (封嫘), Đồng Ngư (彤魚) và 9 vị tần khác.

– Con trai là Thiếu Hạo

– Các con khác là Huyền Hiêu, Xương Ý và tổng cộng là 25 người con

– Ông chia làm 12 họ khác nhau cho các con là:  (姬), Dậu (酉),  (祁), Kỉ (己), Đằng (滕), Dự (葴), Nhậm (任), Tuân (荀), Hi (僖), Cật (姞), Huyên (儇) và Hi (衣).

– Người Hoa Hạ (tức dân tộc Hán) coi Viêm Đế – Hoàng Đế là thủy tổ của mình, nên họ tự xưng là Viêm Hoàng Tử Tôn (炎黃子孫).

– Theo Sơn Hải Kinh (山海經), các tộc Bắc Địch, Khuyển Nhung và Dông Di cũng là con cháu của Hoàng Đế.

3. Cuộc đời và sự nghiệp

– Bà mẹ nằm mơ thấy sao Bắc Đẩu rớt vào mình mà thụ thai.

– Thuở nhỏ, ông rất thông minh, có tính thần linh, dáng vẻ ngoài rất kỳ dị, khi còn bọc trong tã đã biết nói, lớn lên cần cù hiểu biết sáng suốt, thường khuyên người đồng thời lo làm lành và tu ngũ đức, được bầu làm tù trưởng bộ lạc Hữu Hùng (有熊氏).

– Thời ấy, ở lưu vực Hoàng Hà và Trường Giang có nhiều thị tộc và bộ lạc sinh sống. Khi đó ông là thủ lĩnh nổi tiếng của bộ lạc Thiếu Điển, sống ở vùng Cơ Thủy (thuộc tây bắc Trung Quốc), sau dời tới vùng Trác Lộc bắt đầu định cư , phát triển chăn nuôi và trồng trọt.

– Theo truyền thuyết, việc ông rút về phía tây tại trận Trác Lộc (涿鹿), Trung Quốc để đánh thủ lĩnh Xi Vưu là cái mốc hình thành người Hán.

– Thời đại của Hoàng Đế phát minh nhiều công trình giúp ích cho đời sống người dân như làm nhà, đóng xe thuyền, may quần áo ngũ sắc, chế kim chỉ nam, làm lịch, y thuật, …

– Tương truyền cuốn sách Hoàng Đế nội kinh do Hoàng Đế và Kỳ Bá biên soạn. Ngoài ra, người ta cũng nhận định ông còn viết cả Hoàng Đế tứ kinh (黄帝四經), Hoàng Đế âm phù kinh (黄帝陰符經).

– Lịch cổ Trung Quốc bắt đầu từ thời Hoàng Đế.

– Là người sáng lập ra nền văn minh Trung Quốc.

– Hoàng Đế trị vì từ 2697 TCN – 2598 TCN

– Mất năm 2599 TCN, an táng tại núi Kiều Sơn, Hoàng Lăng, Thiểm Tây, Trung Quốc.

– Truyền thuyết kể rằng, sau khi Hoàng Đế băng hà, một đêm rồng thiềng đáp xuống tẩm cung đón Hoàng Đế lên trời. Để đáp lại công lao của ông, ông được phong thần, trở thành Ngọc Hoàng.

4. Giải thưởng và vinh danh

– Người Hán xây lăng Hoàng Đế ở Kiều Sơn, phía bắc huyện Hoàng Lăng, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc.

5. Tham khảo

Wikipedia

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *